Dù Bạn Là Hoa Hồng Hay Xương Rồng

Viết Bởi: ghost Published In: Bài học cuộc sống Ngày Tạo: 2015-08-21 Truy Cập: 1070
Hãy để tôi kể bạn nghe câu chuyện về hai loài cây, một câu chuyện ngắn mà có lẽ bạn chỉ mất vài phút để đọc nhưng sẽ dành cả đời để nghĩ về nó.

Mẹ của cô bạn thân tôi vừa mất ít lâu. Hôm rồi tan học, thấy nó có vẻ đăm chiêu, nghĩ chắc nó còn buồn nhiều nên tôi rủ nó đi loanh quanh một chút cho khuây khỏa. Nhưng rồi nó từ chối, bảo: “Tao còn phải về nấu cơm!”. Tôi tròn mắt ngạc nhiên. Phần vì tôi biết từ ngày mẹ nó mất, nhà nó đã tìm một cô giúp việc lo chuyện nấu nướng, dọn dẹp vì cả ba bố con nó đều đi cả ngày. Nhưng hơn thế nữa, tôi biết cô bạn mình là đứa chúa ghét dầu mỡ, mắm muối. Ngày mẹ nó còn sống, bác ấy dụ dỗ, đe nạt thế nào nó cũng không chịu xuống bếp.  
Như đoán được sự ngạc nhiên của tôi, nó giải thích: “Tao nghĩ kĩ rồi, bố và em tao đi cả ngày về đến nhà, có lẽ đều muốn ăn bữa cơm do người thân mình nấu, như hồi mẹ tao còn sống ấy. Dù gì cũng chỉ có bữa tối là ba bố con cùng ngồi ăn với nhau”. Nghe vậy, tôi bỗng thấy vui và cảm phục con nhỏ quá chừng, nó cũng chỉ bằng tuổi tôi mà suy nghĩ chu đáo vậy. Sực nhớ ra, tôi hỏi: “Thế lúc nãy mày nghĩ gì mà nhìn mặt đăm chiêu vậy?”. “À, tao mải nghĩ không biết tối nay nên hấp tôm với bia hay với sả ý mà!”- nó trả lời. Cả hai đứa cùng cười, chúng tôi tạm biệt nhau ở cổng trường.  
Nhớ lại chuyện xảy ra cách đây không lâu, hôm đó câu lạc bộ Tiếng Anh của tôi tổ chức liên hoan ở nhà một cậu bạn trong nhóm. Trong lúc cuốn nem, tôi có góp ý với một cô bé kém tôi một tuổi là đừng nên bỏ nhân nhiều quá vì khi rán, nem sẽ vừa lâu chín lại rất dễ vỡ. Nhưng tôi vừa dứt lời, con bé mặt đỏ gay rồi hét lên: “Mẹ em bỏ em đi từ lúc em còn bé, không có ai dạy em, được chưa?”. Thế rồi nó bỏ ra một góc, cả buổi lầm lì, chẳng nói chuyện với ai. Tôi quả tình không biết hoàn cảnh của em. Nhưng qua cách em phản ứng, tôi nhận ra có lẽ đó là một vết thương quá lớn, nó đã trở thành một phần nhạy cảm trong em, đến mức chỉ một hành động vô tình cũng đủ khiến em xúc động mạnh.  
Cả hai cô gái mà tôi biết, họ đều thiệt thòi vì sớm thiếu vắng sự quan tâm, chỉ bảo của người mẹ. Nhưng mỗi người chọn một cách đối mặt khác nhau. Một người lấy đó làm động lực để sống tốt hơn, còn người kia coi đó là lí do cho những thiếu sót của mình.  

Một câu chuyện ngắn chỉ mất vài phút để đọc nhưng sẽ dành cả đời để nghĩ về nó  
Hãy để tôi kể bạn nghe câu chuyện về hai loài cây, một câu chuyện ngắn mà có lẽ bạn chỉ mất vài phút để đọc nhưng sẽ dành cả đời để nghĩ về nó. Đầu tiên là Hoa Hồng, Hoa Hồng lớn lên ở một mảnh vườn có đất tơi xốp, ẩm mịn. Hằng ngày, cô chủ đều đặn tưới nước, tỉa lá và bắt sâu giúp Hoa Hồng phát triển khỏe mạnh. Hoa Hồng mỗi sớm lại nở ra một bông hoa rực rỡ thay cho lời cảm ơn đến cô chủ nhỏ. Cách đó rất xa, ở một vùng hoang mạc bỏng rát, có loài cây tên Xương Rồng. Hằng ngày, nó phải chống chọi với cái nắng và gió khắc nghiệt, riêng việc sinh tồn thôi cũng đã rất khó khăn. Nhưng Xương Rồng nghĩ nếu mình trổ một bông hoa, bông hoa ấy sẽ thu hút loài chim đến thụ phấn, giúp Xương Rồng sinh sôi nảy nở. Vậy là Xương Rồng cố gắng lan rễ ra thật xa, đâm thật sâu xuống cát sỏi để tìm kiếm mạch nước ngầm nuôi dưỡng thân cây. Và rồi một ngày kia, Xương Rồng cũng trổ bông hoa đầu tiên sau rất nhiều cố gắng, nỗ lực. Dưới ánh nắng chói chang, hoa Xương Rồng cũng đẹp rực rỡ không kém gì hoa Hồng.  

 

Dưới ánh nắng chói chang, hoa Xương Rồng cũng đẹp rực rỡ  
Người ta nói gia đình là nền tảng, có ảnh hưởng rất lớn đến sự phát triển của một cá nhân, thậm chí gia đình còn hỗ trợ rất nhiều trong thành công của một ai đó. Tôi nghĩ: “Không sai!”. Nhưng nếu nói gia đình có thể quyết định tương lai của một con người. Tôi nghĩ: “Đó là lựa chọn thôi!”.  
Dù bạn là Hoa Hồng hay Xương Rồng, bạn mọc lên từ một vùng đất phì nhiêu, màu mỡ hay sỏi đá, khô cằn, thì chỉ duy nhất chính bạn mới có thể quyết định mình có nở một bông hoa hay không, bạn nhé!  

Thẻ :

googlemap